Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Hà.
Ra đi khi chưa bắt đầu…

Khoảng cách: Là lặng người khi anh ngắm nhìn mà em biết chỉ cần quay lưng thôi, mắt sẽ chạm…
Em viết những dòng này cho anh – người đàn ông chỉ thoáng đi qua cuộc đời em như một cơn gió nhẹ nhưng cũng đủ làm mặt hồ tan loãng. Không ước khi thời gian quay lại, em sẽ làm theo những gì trái tim mách bảo.
Chỉ muốn khắc sâu hơn hình dáng ấy, khuôn mặt và ánh mắt ấy. Dù biết, nếu đứng trước lựa chọn giữa trái tim và lý trí, em mãi mãi không để mình đắm chìm trong những phiêu lưu mơ hồ, vô định.
Khi mình cùng đi trên con đường đi trải đầy hoa hồng ngọt ngào. Bao quanh em là những suy nghĩ mông lung. Hai người xa lạ, hai cuộc đời xa lạ. Không điều gì có thể chiếm lĩnh vĩnh viễn? Chỉ có những khoảnh khắc - như lúc này. Đã có thể có những cái siết tay trong buổi chiều khi mình đi cùng nhau ấy. Đã có thể có cuộc hẹn hò. Nhưng tất cả chỉ là ánh nhìn ấm áp, lời nói vu vơ và lại cùng nhau cắm cúi đi trong chiều lạnh. Mơ hồ mà tỉnh thức.
Khoảng cách. Là khi em đứng cạnh anh và mình chỉ cảm nhận mùi hương thơm bay phất phơ qua làn tóc. Là thấy tóc mai vương vất. Là đơn giản thôi, lén nhìn gương mặt góc cạnh ấy, tim không thôi hồi hộp để rồi vờ vĩnh quay đi khi có ánh nhìn đáp trả. Là lặng người khi anh ngắm nhìn mà em biết chỉ cần quay lưng thôi, mắt sẽ chạm.

Bong bóng xà phòng đẹp nhưng mong manh lắm!
Muốn bước những bước xa nhưng tự hỏi đường đi đến đâu và lúc nào chạm vạch đến. Có những đường đua không dài nhưng người tham gia đã tự mình bỏ cuộc. Có nhiều lý do. Vì không đủ sức. Vì cái viễn cảnh cán đích đến kia không đủ làm lòng sôi sục. Vì thấy vô nghĩa cho một hành trình nhìn trước.
Chỉ cần đi chung trên một đoạn đường ngắn. Như sân ga, dừng chân trong một chiều lỡ bước. Bồi hồi để neo đậu một khoảnh khắc đẹp của cuộc đời. Rồi tất cả sẽ lại nhanh chóng trôi qua.
Ra đi. Khi chưa có cả bắt đầu. Khi cái lạnh tràn về mang theo sương giá, cảm giác tê tái trên những đầu ngón tay và sương mù vô tình nhắc lại. Em cuộn tròn trong chăn, lặng im để buốt giá xâm chiếm toàn bộ cơ thể.
Vặn nhạc to, mạnh – ước mong đủ để lòng không trôi vào khắc khoải. Sẽ quên mau thôi, anh – người đàn ông đi qua như một cơn gió. Mùi hương sẽ dần tan loãng. Sợi tóc mai sẽ bay nhẹ tênh và làn gió biến mất. Mặt hồ cũng sẽ trở lại về yên lặng…
Và em lại trở về với cuộc sống của mình. Không lung linh, không huyền ảo, nhưng thực tế hơn và đúng hơn, với cuộc sống của chính mình.
Nguyễn Thị Tuyết Hà @ 23:12 24/10/2012
Số lượt xem: 555
- Ai cũng có phút yếu lòng như thế (24/10/12)
- Buông tay, để em về anh nhé (18/10/12)
- Cô đã cho anh cơ hội cuối. Và anh vẫn bỏ qua.... (31/03/10)
- Bỏ quên con tim tại Phuket (22/12/09)
- Hoa Oải hương (10/06/09)

Các ý kiến mới nhất